Bài dự thi: Tiểu phẩm pháp luật

SỐ PHẬN TRẺ VÙNG CAO

Sáng hôm ấy, Ông Pó và Bà Mái ngồi tại bàn uống nước, Lia đang đang ngồi đọc chuyện ở hiên bên hè, ông Pó nói với vợ

SỐ PHẬN TRẺ VÙNG CAO

Sáng hôm ấy, Ông Pó và Bà Mái ngồi tại bàn uống nước, Lia đang đang ngồi đọc chuyện ở hiên bên hè, ông Pó nói với vợ

Ông Pó: Tôi tính rổi, nhà mình nghèo, lại đông con, mà con Lia cũng đã lớn rồi. Nó đi học nữa lấy gì mà nuôi. Nhà 5 miệng ăn chớ ít gì đâu.

Đang nói rồi dừng lại, ông nhìn ra cửa, đôi mắt nhìn về phía xa rồi ông nói tiếp:

Ông Pó: Hôm qua tôi nghe ông Dế nói con gái út của ông ấy còn kém cái Lia nhà mình hai tuổi mà nó đã kiếm được tiền rồi đấy, mà là tiền triệu chứ không ít đâu, ông ấy còn bảo, nếu tôi đồng ý, ông ấy sẽ giới thiệu cho cái Lia lên phụ giúp cho quán ăn của người nhà ấy ở trên thị xã…, đi làm vừa có tiền phụ thu nhập cho Bà, đồng thời sau này lớn lên nó cái nghề mà sống. Với lại con gái lớn rồi, cũng phải để cho nó rèn luyện mới trưởng thành được, ý bà sao?

Bà Mái: Nhưng nó đang đi học, vợ chồng mình tuy nghèo nhưng phải cố cho nó học cái chữ. Có cái chữ nó mới học được cái nghề, có cái nghề nghiệp ổn định kiếm sống mới dễ hơn ông ạ! Sao ông lại nói như vậy, thời nay con trai, con gái đều như nhau, còn nào chả là con hả ông.

Lia đang đọc chuyện, nghe bố mẹ bàn việc nghỉ học để đi làm, em bước vào nhà, hai dòng nước mắt chảy dài, em vừa khóc vừa lay vào vai bố nói.

Lia: Bố mẹ cho con đi học đi, con sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để vừa học vừa giúp bố mẹ. Mẹ nói với bố cho con đi học đi, con không muốn bỏ học đâu.

Cầm cái điếu cày, vê thuốc, châm lửa rít một hơi, nhả khói, ông Pó tay chỉ thẳng vào Lia vẻ dứt khoát.

Ông Pó: Tao đã quyết rồi, không học hành gì cả. Lớn phải làm. Con gái con đứa đi học cho lắm cũng chẳng để làm gì với lại mày không đi làm lấy đâu tiền, mày ở nhà phụ mẹ đi kiếm tiền, vừa kiếm tiền vừa học nghề, rồi lớn lấy chồng là xong. Tao cũng chỉ lo được đến đây là hết sức rồi.

Bà mái vừa ôm con vừa quay sang thuyết phục ông Pó.

Bà Mái: Ông ạ. Đúng là vợ chồng nhà mình nghèo, mà chả có dư dả gì, xong tôi nghĩ cứ để con Lia đi học. Nó mà thất học, các em của nó rồi cũng thế thôi. Cái nghèo sẽ lại đeo bám. Tôi sẽ cố kiếm thêm việc làm thêm, rồi tăng gia sản xuất để bố con đỡ khổ. Với lại con Lia cũng phải cố gắng học cho tốt để bố mẹ nở mày nở mặt ra chứ.

Ông Pó: Tôi đã quyết định, mẹ con bà không được bàn cãi gì cả. Mà bà xem ở cái làng này, đứa con gái nào lớn mà chả phải đi làm, có đứa nào học hành đâu mà vẫn nên người đấy thôi. Với lại có học xong cũng chả có tiền mà xin việc đâu.

Bà Mái: Ông lại sai rồi, đúng là con gái lớn phải đi làm. Nhưng muốn có việc làm tốt, thu nhập ổn định thì phải học. Mà ông xem, gần đây làng mình cũng có nhiều đổi khác rồi, không như trước nữa. Đấy Con Lầu con mỷ nhà Cán bộ Hồng đầu bản đấy thôi, bố nó đi công tác xa có mấy khi về đâu, thế mà cả 2 đứa đều học giỏi, tốt nghiệp đại học rồi. Vừa rồi, thấy bảo nó được Trường Cai đẳng sư phạm tỉnh tuyển thằng về làm giáo viên đấy, có mất đồng nào đâu. Lại còn được hưởng chính sách thu hút của tỉnh nữa đấy.

Ông Pó: Bà mơ mộng quá đấy, tôi đã quyết không được cãi. Từ mai con Lia nghỉ học đi phụ bếp ở nhà hàng, tôi thu xếp rồi. Làm trái lời là đừng có trách.

Nói rồi ông đứng lên đi ra ngoài. Lia ôm mẹ khóc nức nở. Bà Mái ôm con vào lòng với nỗi buốn khôn tả, bất lực, mắt rưng rưng hai dòng nước mắt.

Tại lớp học của Lia (Lớp 4a2) đang sinh hoạt, cô chủ nhiệm vào lớp hỏi các bạn.

Cô giáo: Các em có biết tại sao mấy hôm nay bạn Lia nghỉ học không?

Lớp trưởng: Thưa cô hôm trước thấy bạn nghỉ học, em có đến nhà chơi, bạn buồn lắm vì bố bắt phải nghỉ học để đi làm nương và trông em. Em biết nhà bạn Lia rất nghèo, lại đông chị em, mà bố bạn ấy lại nghiện.

Cô giáo: Sao lại thế, sao các em không nói sớm cho cô biết? Sau giờ học hôm nay, cô muốn ban cán sự lớp sẽ cùng đi với cô đến nhà bạn Lia xem bạn thế nào nhé.

Tại nhà Lia, cô giáo và đại diện ban cán sự lớp vừa đến gọi cửa. Mẹ Lia ra mở cửa mời cô và các bạn của Lia vào nhà, trong nhà ông Pó đang ngồi hút thuốc.

Cô Giáo: Chào anh. Anh là bố em Lia phải không ạ.

Ông Pó: phải. Cô là ai mà hỏi lạ thế.

Cô giáo: Vâng. Tôi là Cô giáo chủ nhiệm của em Lia, còn đây là các bạn học cùng lớp với em Lia (chỉ tay vào các em). Mấy hôm nay, thấy em Lia không đi học nên hôm nay chúng tôi đến đây là để thăm gia đình và tìm hiểu lý do tại sao em Lia lại bỏ học ?

Đúng lúc đó Lia đi nương về, với vẻ mặt mệt mỏi, thấy cô chủ nhiệm và các bạn ở trong nhà, Lia thấy thẹn thùng và tủi, em bước nhanh về phía mẹ.

Cô giáo: Cô đã biết chuyện của em. Em cứ bình tĩnh, có cô và các bạn bên cạnh, chắc bố em sẽ hiểu ra thôi.

Ông Pó (đứng phắt dậy): (Chỉ tay vào cô giáo) Cô biết chuyện gì, cô có hiểu chuyện của gia đình tôi không? Tôi là bố nó, tôi có trách nhiệm phải lo cho nó. Cô biết đấy, nhà tôi nghèo và đông con, không có tiền nuôi 5 chị em nó ăn học nên tôi cho nó nghỉ. Thế thôi. Mà cô cũng không cần phải khuyên răn tôi về chuyện bỏ học của nó đâu. Tôi tự giải quyết được việc này.

Cô giáo: Sao anh lại nói như thế. Việc em Lia đi học là cần thiết lắm, không đơn giản đâu anh.

Ông Pó: Việc nhà tôi tôi lo, không cần cô xía vào.

Cô giáo: Em biết nhà anh kinh tế khó khăn nên anh mới cư xử như vậy, em biết anh cũng đau lòng lắm, làm cha làm mẹ ai chả muốn con cái học đàng hoàng, sau này có công ăn việc làm ổn định và làm người nhưng …

Ông Pó: Thôi, cô không cần giải thích, cái Lia sẽ không đi học nữa, phải đi làm và trông em. Lớn rồi chứ còn bé gì. Với lại học rồi cũng làm cái gì, nó đâu có đi làm cán bộ được đâu.

Lia ngồi lặng quan sát bố mẹ và cô giáo nói chuyện, các bạn cùng lớp an ủi Lia. Cũng lúc này, mẹ Lia đi lại phía chồng, bà rót nước mời cô giáo và ôm con gái vào lòng nói.

Bà Mái: Ông nói vậy sai rồi, Cô giáo nói đúng đấy ông.

Ông Pó (cắt ngang với giọng gắt gỏng): Bà không phải tát nước theo mưa, chuyện tôi đã quyết, chúng mày cứ thế mà làm, mời cô về cho.

Cô giáo kéo Lia ra giữa nhà và nhìn bố mẹ Lia nói giọng nghiêm nghị

Cô giáo: Anh chị nhìn xem, em Lia mới chỉ 9, 10 tuổi, cái tuổi của cháu phải được ăn học, vui chơi… việc anh chị bắt cháu bỏ học và bắt cháu đi làm là lỗi của những người làm cha làm mẹ và vi phạm về quyền và nghĩa vụ của trẻ em.

Ông Pó (giọng mỉa mai): Cái gì? Trẻ em mà cũng có quyền nữa à? Quyền là ở tôi. Không có pháp luật gì cả cô nghe chưa!

Cô giáo bình tình, nhẹ nhàng giải thích thuyết phục ông Pó về các quyền của trẻ em như được học tập, được chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục và bảo vệ. Nhưng ông Pó tỏ ra thờ ơ không mấy quan tâm.

Cô giáo: Anh ạ! Việt Nam là nước thứ hai trên thế giới và là nước đầu tiên của Châu Á ký phê chuẩn công ước Liên Hợp Quốc về quyền trẻ em. Rồi Luật bảo vệ chăm sóc giáo dục trẻ em ở Việt Nam cũng đã có, trong đó quy định rất rõ các quyền của trẻ em như quyền được sống, quyền được bảo vệ, quyền được phát triển và quyền được học nữa. Không những vậy, pháp luật cũng nghiêm cấm các hành vi sử dụng lao động trẻ em, sử dụng trẻ em làm công việc nặng nhọc, nguy hiểm hoặc những công việc khác trái với quy định của pháp luật về lao động, rồi cản trở việc học tập của trẻ em…

Dừng lại một phút, cô tiếp tục giải thích:

- Mà thôi anh ạ, đó là quy định của pháp luật, chúng ta phải cùng nhau tuân thủ, chấp hành và thực hiện cho đúng. Còn về chuyện cuộc sống gia đình, chúng tôi biết việc anh cho cháu nghỉ học cũng là bất đắc dĩ vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhưng nếu anh bắt cháu bỏ học để đi làm phục vụ vất vả như vậy ở quán ăn là trái pháp luật đấy! Bộ luật lao động quy định việc sử dụng lao động chưa thành niên ở độ tuổi của cháu Lia là phải được sự đồng ý của cháu, vả lại phải bố trí làm việc không ảnh hưởng đến giờ học tại trường của cháu.

Ông Pó: Gì mà quyền, mà luật tùm lum thế. Tôi không hiểu và không quan tâm. Tôi đã bảo ở cái gia đình này, quyền là ở tôi, do tôi. Cô cứ nói chuyện chưa ở trên đời đang có bao nhiêu đứa trẻ phải lang thang kiếm sống, chúng làm đủ thứ nghề nào là xây dựng, phụ hồ, kéo xe… có sao đâu, có làm thì mới có ăn chứ.

Cô giáo: Anh Pó ạ, tôi mong anh suy nghĩ lại, đồng ý cho cháu Lia trở lại lớp học. Trẻ em như búp trên cành, biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan. Trẻ em là tương lai của đất nước. Để phát triển những mầm non tương lai không những gia đình, nhà trường mà toàn xã hội cũng phải quan tâm giáo dục và tạo điều kiện đẻ được phát triển. Trong lớp, em Lia là một học sinh giỏi, anh chị nên tiếp tục cho cháu đi học, vì chỉ có học mới là cánh cửa mở ra tri thức và sẽ là đôi cánh chắp cánh ước mơ thoát nghèo.

Mẹ Lia ôm con gái, nhìn cô giáo rồi nói với chồng.

Bà Mái: Ông ơi! Cô giáo nói đúng đó. Tôi đã nói ông rồi mà ông đâu có nghe tôi đâu nên mới đến cơ sự này. Thôi thì vì con, nể lời cô giáo, ông cho con Lia đi học trở lại đi. Tôi sẽ cố gắng làm thêm việc phụ để có thêm thu nhập, chi tiêu tằn tiện để nó được đi học. (Bà nhìn sang cô giáo nói tiếp) Mong cô thông cảm, cũng vì gia đình đông con, nhà nghèo nên cháu Lia mới thiệt thòi như vậy. Cho cháu đi làm, tôi và bố nó cũng thương lắm. Hôm nay cô giáo nói những điều hay ý đẹp, mà đẹp cho tương lai con gái chúng ta, ông thấy có đúng không?

Nghe cô giáo và vợ thuyết phục, ông Pó ngồi trầm ngâm, rồi thấy mình làm vậy là có lỗi với con, ông đi lại bên con gái, giọng nói của ông dịu xuống.

Ông Pó: Ừ thì… cũng chỉ vì nhà mình nghèo, con đông như thế này lấy tiền đâu mà đi học hả con, cho con đi làm bố cũng thương lắm, nhưng…

  1. phấn khởi chạy lại ôm bố: Bố! Con cám ơn bố! Con biết bố mẹ khổ tâm vì chúng con, chúng con sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng bố mẹ và thầy cô. Con sẽ phụ giúp bố mẹ những việc gia đình để bố mẹ đỡ khổ. Bố cho con đi học trở lại nhé.

Ông Bảo ôm con gái, mắt rưng rưng, cô giáo và các bạn như cũng vui lên khi ông Pó biết nhận ra điều cần làm của một người bố.

Ông Pó: Ừ, con hãy cố gắng học thật tốt để trở thành người có ích nhé. (Ông cầm tay Lia tiến lại gần cô giáo vẻ hối hận) Xin lỗi cô, tôi quá nóng giận nên mất khôn. Những lời của cô làm tôi thấy xấu hổ với chính mình và con gái của mình và với cô cùng các cháu, âu cũng do mưu sinh, nay con gái tôi xin gửi gắm ở cô, mong cô và các cháu giúp để cháu em sớm quay lại học tập và tiến bộ.

Rồi ông Pó đi đến bên vợ: Ngày mai tôi sẽ cai thuốc, vứt bỏ mấy cái tẩu thuốc này đi, tôi sẽ cùng bà tích cực làm việc để có thêm tiền cho các con học, bà tha lỗi cho tôi nhé!

Cô giáo: Anh yên tâm, trách nhiệm dạy chữ và đạo đức làm người cho các em là bổn phận của những người làm thầy cô giáo chúng tôi. Lia à, ngày mai cô sẽ gặp em ở lớp nhé.

Lia chạy đến ôm cả bố và mẹ đầy xúc động.

Bài viết liên quan